Cách dạy con nghe lời: Điều đơn gian mà cha mẹ thường hiểu nhầm nhất

Nhiều cha mẹ đau đầu vì con không nghe lời, nhưng vấn đề không nằm ở đứa trẻ. Khi hiểu đúng gốc rễ hành vi, cha mẹ sẽ biết cách giúp con thay đổi một cách tự nhiên.

 

1. Vì sao con không nghe lời – điều cha mẹ thường hiểu nhầm nhất

Rất nhiều cha mẹ mang trong lòng một nỗi lo quen thuộc: con không nghe lời. Nói nhẹ thì con lơ đi. Nói nhiều thì con cáu gắt. Nói mạnh thì con phản ứng ngược lại. Cha mẹ mệt mỏi, con cũng mệt mỏi. Và dần dần, một kết luận hình thành trong suy nghĩ: Con mình khó dạy.

Nhưng nếu cha mẹ chậm lại một chút, quan sát kỹ hơn, sẽ nhận ra một điều rất quan trọng: đứa trẻ ấy không phải lúc nào cũng như vậy. Có những lúc con nói chuyện rất lễ phép, hòa hòa nhã với người ngoài. Vậy thì rõ ràng, vấn đề không nằm ở việc con “bản chất không nghe lời”.

Điều cha mẹ đang nhìn thấy chỉ là một hành vi trong một mối quan hệ cụ thể, chứ không phải toàn bộ con người của đứa trẻ.

Có khi con lễ phép, nhẹ nhàng với người ngoài nhưng có lúc lại cáu gắt, không nghe lời cha mẹ
Có khi con lễ phép, nhẹ nhàng với người ngoài nhưng có lúc lại cáu gắt, không nghe lời cha mẹ

2. Con người có nhiều “mặt” – và trẻ con cũng vậy

Người lớn chúng ta đều có nhiều “mặt”. Có người ra ngoài xã hội thì ôn tồn, hòa nhã, nói năng chừng mực. Nhưng về đến nhà lại dễ cáu gắt với chồng, với con. Không phải vì người đó xấu tính, mà vì ở nhà, ta cho phép mình được xả.

Xem thêm:  Con nghiện TV, Điện thoại: Nguyên nhân và cách xử lý cho cha mẹ

Có những anh chồng từng nói vui mà rất thật: “Ước gì bố con mình là người ngoài, chắc mẹ hiền lắm.” Trẻ con cũng như vậy. Một đứa trẻ có thể rất ngoan với thầy cô, rất lễ phép với người lạ, nhưng lại hay cáu kỉnh ở nhà. Điều đó không nói lên rằng con hỗn. Nó chỉ cho thấy rằng gia đình là nơi con cảm thấy đủ an toàn để bộc lộ cảm xúc thật của mình.

Hành vi của con thay đổi tùy theo người con đang đối diện. Không phải vì con xấu, mà vì mức độ an toàn cảm xúc mà con cảm nhận được là khác nhau.

Trẻ thu mình phản kháng hoặc xa cách khi không cảm nhận an toàn
Trẻ thu mình phản kháng hoặc xa cách khi không cảm nhận an toàn

3. Đằng sau hành vi là mô thức và tổn thương

Khi cha mẹ nhìn thấy một đứa trẻ hay phản ứng, hay cãi lại, điều quan trọng không phải là “làm cho con im”, mà là nhìn sâu hơn vào nguồn gốc của hành vi đó.

3.1. Mô thức hành vi mẫu

Nếu một đứa trẻ lớn lên trong môi trường thường xuyên gắt gỏng, quát mắng hoặc căng thẳng, con sẽ học cách phản ứng bằng chính năng lượng đó. Không phải vì con muốn làm cha mẹ khó chịu, mà vì đó là cách con đã được “lập trình” để đối diện với thế giới.

3.2. Kiểm soát tạo ra chống đối

Không ai thích bị kiểm soát, kể cả trẻ nhỏ. Khi còn bé, con có thể chịu đựng. Nhưng đến một giai đoạn đủ lớn, đủ ý thức, con sẽ bật lại. Và lúc đó, cha mẹ thấy con không ngoan, trong khi thực chất đó là hệ quả của việc bị dồn nén quá lâu. Cần nhớ rằng: kiềm chế không phải là bình an. Những cảm xúc bị nén lại sẽ luôn tìm cách thoát ra, bằng hành vi, bằng lời nói, hoặc bằng những phản ứng mạnh mẽ hơn về sau.

Xem thêm:  Cách dạy con không nghe lời: 3 bước để con nghe lời răm rắp

4. Đừng chỉ sửa hành vi – hãy nhìn cả bên ngoài lẫn bên trong

Khi nhìn thấy hành vi của con thì bố mẹ cần đánh giá các mặt như:

4.1. Bên ngoài: cách cha mẹ phản hồi con

Khi con nói chuyện gắt gỏng, phản xạ quen thuộc của nhiều cha mẹ là trách mắng hoặc chỉnh ngay thái độ của con. Nhưng cách phản hồi đó thường chỉ khiến con phòng thủ mạnh hơn. Thay vì vậy, cha mẹ có thể chậm lại và chuyển sang đối thoại, bằng những câu hỏi nhẹ nhàng như: “Cách bố/mẹ nói vừa rồi có điều gì làm con khó chịu không?” hoặc “Con mong bố/mẹ nói với con theo cách nào để con dễ nghe hơn?”. Những câu hỏi này không làm cha mẹ trở nên yếu thế, mà giúp con dừng lại, nhận diện cảm xúc của mình và hiểu rằng hành vi nào đang gây ra khoảng cách. Khi không còn cảm giác bị tấn công hay ép buộc, đứa trẻ mới có thể tự điều chỉnh lời nói và thái độ của mình một cách tự nhiên.

Cha mẹ nhẹ nhàng trò chuyện để con cảm thấy gắn kết, sẵn sàng chia sẻ
Cha mẹ nhẹ nhàng trò chuyện để con cảm thấy gắn kết, sẵn sàng chia sẻ

4.2. Bên trong: môi trường cảm xúc con được nuôi dưỡng

Có những đứa trẻ mới 2–3 tuổi đã hay gào thét, ăn vạ. Nhưng cũng có những đứa trẻ cùng độ tuổi, khi không được đáp ứng thì thôi, nói chuyện rất từ tốn. Sự khác biệt không nằm ở gen, mà nằm ở cách người lớn phản hồi con. Khi cha mẹ sợ hành vi của con và vội vàng đáp ứng, con học rằng: chỉ cần gào lên là có kết quả. Khi cha mẹ bình thản, không sợ, không tức giận nhưng cũng không chiều theo hành vi, con sẽ dần hiểu rằng gào thét không giúp mình đạt được điều mong muốn.

5. Bản chất của con luôn tốt đẹp, hành vi chỉ là lớp vỏ

Có những đứa trẻ ném đồ. Có những đứa trẻ cáu gắt. Có những đứa trẻ phản ứng rất mạnh khi không vừa ý. Nhưng điều đó không định nghĩa con là đứa trẻ xấu. Hành vi có thể sai, nhưng bản chất của con thì luôn là đứa trẻ tuyệt vời. Sâu bên trong, con vẫn rất cần được thấu hiểu, yêu thương. Khi cha mẹ chỉ nhìn thấy hành vi, cha mẹ sẽ muốn kiểm soát. Khi cha mẹ nhìn thấy nỗi đau phía sau hành vi, cha mẹ sẽ muốn chữa lành. Khi phần bên trong được chữa lành, hành vi bên ngoài sẽ tự nhiên thay đổi.

Xem thêm:  Cách dạy trẻ 10 tuổi bướng bỉnh không cần đòn roi cha mẹ nên biết
Đằng sau hành vi chưa tốt của con là một tâm hồn cô độc, tổn thương cần được chữa lành
Đằng sau hành vi chưa tốt của con là một tâm hồn cô độc, tổn thương cần được chữa lành

6. Cha mẹ mong muốn con trở thành người như thế nào?

Nhiều cha mẹ thường mong muốn con thay đổi theo cách phủ định: “Con đừng giận nữa”, “Con đừng bướng nữa”. Nhưng vô thức của con không tiếp nhận những mệnh lệnh kiểu “đừng”. Điều con cần là một hình ảnh rõ ràng để hướng tới. Vì vậy, thay vì tập trung vào việc loại bỏ hành vi chưa phù hợp, cha mẹ hãy hình dung thật cụ thể con mà mình mong muốn nhìn thấy: một đứa trẻ có lời nói hòa nhã, ánh mắt dịu dàng, biết lắng nghe và biết bày tỏ nhu cầu của mình một cách bình tĩnh. Khi hình ảnh ấy đủ rõ trong tâm thức cha mẹ, cách nuôi dạy cũng sẽ tự nhiên thay đổi theo. Và cần nhớ rằng, sự chuyển hóa này luôn cần thời gian. Chữa lành là một hành trình dài, không thể vội vàng hay ép con thay đổi trong ngày một ngày hai.

7. Khi cha mẹ bình an, con sẽ tự nhiên hợp tác

Có một nghịch lý rất rõ: cha mẹ càng sốt ruột, con càng khó thay đổi. Cha mẹ càng muốn uốn con cho nhanh, con càng phản kháng. Ngược lại, khi cha mẹ đủ chậm, đủ vững, đủ bình an, đứa trẻ lại dịu xuống rất nhanh.

Nếu hôm nay bạn vẫn còn đang lo lắng vì con không ngoan ngoãn nghe lời, hãy thử quay lại nhìn chính mình trước: Môi trường cảm xúc trong gia đình đang như thế nào? Mình đang nói chuyện với con bằng năng lượng gì?

Khi cha mẹ đủ an toàn, đứa trẻ không cần phải chống đối để tự bảo vệ mình. Và rồi đến một lúc nào đó, cụm từ con không nghe lời sẽ dần biến mất khỏi suy nghĩ của bạn – không phải vì con sợ, mà vì con đã đủ bình an để hợp tác.

8. Kết luận

Nuôi dạy con không phải là hành trình làm cho con nghe lời, mà là hành trình giúp con trở nên an toàn và bình an trong mối quan hệ với cha mẹ. Khi cha mẹ thay đổi cách nhìn và cách phản hồi, đứa trẻ cũng sẽ tự nhiên thay đổi theo. Và rồi, sự hợp tác của con không đến từ nỗi sợ, mà đến từ cảm giác được hiểu và được yêu thương.

5/5 - (1 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *