Khi trẻ 17 tuổi không nghe lời: Cách dạy trẻ khi bướng bỉnh thế nào?

Khi trẻ 17 tuổi không nghe lời thì cha mẹ nên làm thế nào? Tính cách của con giai đoạn này ra sao? Khi con 17 tuổi, nhiều cha mẹ bắt đầu sống trong cảm giác: Khoảng cách giữa cha mẹ ngày càng một lớn hơn, mặc dù con vẫn ở đó, vẫn học, vẫn ăn cơm cùng gia đình. Những cuộc trò chuyện ngắn dần, những phản hồi trở nên cụt lủn, những lời góp ý dễ biến thành căng thẳng. Càng lo cho con, cha mẹ lại càng thấy con khép lòng, khó gần và ít chia sẻ hơn.

Ở tuổi này, nhiều biểu hiện khiến cha mẹ lo lắng bắt đầu xuất hiện rõ hơn: con bướng bỉnh, ít nghe lời, phản ứng mạnh, lầm lì, mê điện thoại hoặc học tập sa sút. Khi chỉ nhìn từ bên ngoài, cha mẹ rất dễ cho rằng con đang hư, nổi loạn. Nhưng sự thật, 17 tuổi là giai đoạn chuyển giao rất nhạy cảm. Con muốn được tôn trọng như một người trưởng thành, nhưng còn thiếu trải nghiệm, kỹ năng sống, kỹ năng quản lý cảm xúc. Con muốn tự quyết, nhưng vẫn rất cần được hỗ trợ.

Vì vậy, kiểm soát, áp đặt hay mệnh lệnh không con phù hợp với độ tuổi 17 của con nữa. Nếu cha mẹ không thay đổi cách nhìn và cách đồng hành, xung đột rất dễ khiến khoảng cách cha mẹ – con cái xa hơn. Nhưng nếu cha mẹ thật sự lắng nghe, thấu hiểu thì sẽ có thể dẫn dắt con trưởng thành hơn mỗi ngày. Bài viết này sẽ giúp cha mẹ cần làm gì khi trẻ 17 tuổi không nghe lời, có phương pháp nuôi dạy con của 1% cha mẹ tỉnh thức trên thế giới.

Khi trẻ 17 tuổi không nghe lời
Cha mẹ thường không quản lý được cảm xúc khi trẻ 17 tuổi không nghe lời

1. Tính cách trẻ 17 tuổi

Tuổi 17 là một độ tuổi đặc biệt, là giai đoạn cuối của tuổi vị thành niên. Vì nó mang trong mình cả hai yếu tố tưởng như đối lập: Con bắt đầu có tư duy độc lập hơn, sâu hơn, nhưng đồng thời cũng vẫn rất dễ dao động, dễ bị ảnh hưởng và dễ hành động theo cảm xúc. Chính sự giao thoa giữa trưởng thành và non nớt ấy khiến nhiều cha mẹ cảm thấy rất khó hiểu khi con 17 tuổi.

Một trong những đặc điểm nổi bật nhất ở giai đoạn này, là nhu cầu khẳng định bản thân rất mạnh. Con bắt đầu muốn được công nhận như một cá thể có suy nghĩ riêng, chính kiến riêng, lựa chọn riêng. Con không còn dễ dàng chấp nhận kiểu giao tiếp một chiều như “cha mẹ nói thì cứ làm đi”. Ở tuổi này, con muốn được giải thích, được thảo luận, được tham gia vào những quyết định liên quan đến mình. Nếu cha mẹ vẫn nuôi dạy con bằng kiểu áp đặt tuyệt đối, con rất dễ phản ứng bằng cách chống đối, im lặng, cãi lại hoặc làm ngược.

Trẻ 17 tuổi cũng bắt đầu phát triển mạnh về tư duy phản biện. Con không chỉ nghe và làm theo, mà còn so sánh, đánh giá, nghi ngờ, phản biện và tự hình thành hệ quy chiếu của riêng mình.

Về mặt cảm xúc, tuổi 17 vẫn là một giai đoạn rất nhạy cảm. Dù có vẻ ngoài cứng cỏi, lạnh lùng hoặc bất cần, bên trong nhiều em vẫn rất dễ tổn thương. Một lời chê, một cái nhìn thất vọng, một sự so sánh, một lần bị hiểu lầm có thể chạm rất sâu vào lòng tự trọng của con. Đặc biệt, ở tuổi này, con bắt đầu ý thức mạnh hơn về giá trị bản thân, về vị trí của mình trong bạn bè, trong gia đình, trong trường học và trong tương lai. Khi con không cảm thấy mình đủ tốt, không thấy mình được hiểu hoặc liên tục sống dưới áp lực, con có thể phản ứng bằng sự cáu gắt, thu mình, bất cần hoặc chống đối.

Một điểm rất quan trọng khác là trẻ 17 tuổi thường phải đối mặt với áp lực tương lai rất lớn: chọn ngành gì, thi trường nào, có tương lai không, có làm cha mẹ tự hào không. Những câu hỏi đó có thể không phải lúc nào cũng được con nói ra, nhưng lại hiện diện liên tục trong nội tâm con. Khi sống trong áp lực kéo dài, con có thể trở nên căng thẳng, thất thường, thiếu kiên nhẫn hoặc mất động lực.

Khi trẻ 17 tuổi không nghe lời
Tuổi 17 là giai đoạn khá nhảy cảm với ngoại hình, đánh giá từ người khác

Tuổi 17 cũng là giai đoạn con chịu ảnh hưởng mạnh từ bạn bè, cộng đồng và mạng xã hội. Con không chỉ học từ gia đình, mà còn đang bị tác động bởi rất nhiều chuẩn mực bên ngoài: hình ảnh thành công, ngoại hình, phong cách sống, quan điểm, xu hướng, áp lực phải nổi bật, áp lực phải “ổn”. Nếu thiếu nền tảng nội tâm vững vàng, con rất dễ bị kéo theo, hoặc ngược lại, cảm thấy mình thua kém và tự thu nhỏ bản thân. Nhiều biểu hiện mà cha mẹ cho là “khó dạy” thực ra có liên quan chặt chẽ tới nhu cầu được thuộc về, được công nhận và không bị bỏ lại phía sau.

Trẻ 17 tuổi cũng rất nhạy với sự thiếu công bằng và thiếu tôn trọng. Nếu cha mẹ chỉ yêu cầu mà không lắng nghe, chỉ phán xét mà không tìm hiểu, chỉ đòi kết quả mà không quan tâm đến áp lực của con, con sẽ rất dễ hình thành cảm giác bị hiểu sai. Một khi cảm giác đó tích tụ đủ lâu, con sẽ dần không còn muốn chia sẻ nữa. Và khi con đã mất niềm tin vào việc nói ra sẽ được hiểu, cha mẹ sẽ thấy con ngày càng xa cách.

Một đặc điểm khác cần được nhìn rõ là ở tuổi 17, con vừa muốn tự do, vừa chưa hoàn toàn có khả năng chịu trách nhiệm cho mọi hậu quả của tự do ấy. Đây là vùng rất dễ phát sinh xung đột giữa cha mẹ và con. Con muốn được quyết định nhiều hơn, nhưng kỹ năng quản lý thời gian, quản lý cảm xúc, quản lý ưu tiên, quản lý hậu quả đôi khi vẫn chưa chín. Cha mẹ thấy vậy thì lo, và từ nỗi lo đó sinh ra kiểm soát. Con bị kiểm soát thì phản ứng. Cha mẹ càng kiểm soát mạnh hơn. Và vòng luẩn quẩn bắt đầu từ đó.

Có thể nói, tính cách của trẻ 17 tuổi thường mang những đặc điểm nổi bật như: muốn được công nhận như người lớn, nhạy cảm với đánh giá, có nhu cầu tự chủ mạnh, dễ bị áp lực tương lai đè nặng, dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường bên ngoài, giàu cảm xúc nhưng chưa đủ kỹ năng điều tiết cảm xúc một cách trưởng thành. Nếu cha mẹ chỉ nhìn con ở bề mặt là “cứng đầu”, “khó bảo”, “bất trị”, cha mẹ sẽ phản ứng sai. Nhưng nếu cha mẹ nhìn thấy đây là một con người đang đi qua một giai đoạn cực kỳ chuyển hóa, cha mẹ sẽ bắt đầu biết cách đồng hành đúng hơn.

Điều đáng nói là tuổi 17 không chỉ là tuổi của những thay đổi hành vi. Đây còn là tuổi của những quyết định âm thầm về nhân dạng. Con bắt đầu tự trả lời các câu hỏi như: mình là ai, mình có giá trị không, mình có thể tin vào chính mình không, mình có được yêu thương khi không hoàn hảo không, mình có tiếng nói trong gia đình không, mình có đủ khả năng bước vào đời không. Cách cha mẹ đối diện với con ở giai đoạn này sẽ góp phần rất lớn vào việc hình thành những câu trả lời đó.

Xem thêm:  Làm thế nào để không quát mắng con khi tức giận? Giải pháp cần biết

Vì vậy, thay vì chỉ hỏi “Vì sao con càng lớn càng khó dạy?”, có lẽ cha mẹ cần hỏi sâu hơn: “Con đang phải đi qua điều gì ở tuổi 17 mà mình chưa thật sự hiểu?” Khi đổi cách nhìn, cha mẹ sẽ bớt đối đầu với con và bắt đầu gặp được con trong nơi sâu hơn của hành trình trưởng thành.

Khi trẻ 17 tuổi không nghe lời
Đây là giai đoạn con muốn tách mình ra khỏi bố mẹ

2. Nguyên nhân trẻ 17 tuổi không nghe lời

Khi con 17 tuổi không nghe lời, phản ứng đầu tiên của rất nhiều cha mẹ là trách con bướng, lì, cãi, vô tâm, bất trị. Nhưng nếu thật sự muốn giúp con thay đổi, cha mẹ cần phải hiểu điều gì đang vận hành phía sau hành vi đó.

  • Nguyên nhân đầu tiên là con đang ở giai đoạn muốn tách mình khỏi cha mẹ để xây dựng nhân dạng riêng. 17 tuổi là lúc con không còn muốn chỉ sống bằng kỳ vọng của gia đình. Con bắt đầu muốn được tự quyết, tự chọn, tự thử, tự sai và tự chịu trách nhiệm nhiều hơn.
  • Nguyên nhân thứ hai là con không cảm thấy được lắng nghe. Có nhiều gia đình, người lớn nói rất nhiều nhưng nghe rất ít. Mỗi lần con nói là bị ngắt lời, bị phán xét, bị quy kết là hỗn, là cãi. Dần dần, con học được rằng nói thật cũng không có ích gì. Khi đó, sự không nghe lời của con đôi khi là kết quả của việc con đã không còn tin vào đối thoại với cha mẹ. Con không hợp tác không hẳn vì con không hiểu, mà vì con cảm thấy mối quan hệ đó không còn đủ an toàn để mình mở lòng.
  • Nguyên nhân thứ ba là con đang sống trong áp lực quá lớn. 17 tuổi là tuổi của thi cử, định hướng, thành tích, so sánh. Càng bị hỏi về tương lai, con càng hoang mang. Càng bị giục học, con càng mệt. Khi hệ thần kinh của con đã quá tải, sự cáu gắt và chống đối chỉ là phần nổi dễ nhìn thấy nhất.
  • Nguyên nhân thứ tư là cha mẹ đang sử dụng một cách dạy không còn phù hợp với giai đoạn phát triển hiện tại của con. Đến 17 tuổi, con không còn nghe vì sợ như trước nữa. Và nếu cha mẹ không có nền tảng kết nối với con đủ sâu, con sẽ phản ứng mạnh khi bị ép buộc.
  • Nguyên nhân thứ năm là con cảm thấy mình luôn bị nhìn bằng thiếu sót. Khi cha mẹ chỉ thấy lỗi, chỉ nói về điều chưa tốt, chỉ xoáy vào điểm yếu, chỉ nhắc chuyện học, chuyện tương lai, chuyện thành tích, con sẽ dần hình thành cảm giác mình không bao giờ đủ. Khi một đứa trẻ sống lâu trong cảm giác “mình không đủ tốt”, nó thường đi về một trong hai hướng: hoặc là cố quá mức để được công nhận, hoặc là buông xuôi và chống đối như một cách bảo vệ lòng tự trọng.
  • Nguyên nhân thứ sáu là con đang phản ứng với trạng thái của cha mẹ. Nhiều cha mẹ nghĩ mình đang dạy con đúng, nhưng lại nói trong trạng thái đầy căng thẳng, sợ hãi, giận dữ, thất vọng hoặc muốn kiểm soát. Con không chỉ nghe câu chữ, mà còn cảm được năng lượng phía sau câu chữ ấy. Khi cha mẹ nói từ trạng thái áp lực, con sẽ bật chế độ phòng vệ. Và một đứa trẻ ở trạng thái phòng vệ sẽ rất khó tiếp nhận.
  • Nguyên nhân thứ bảy là con đang có những tổn thương cảm xúc chưa được nhìn thấy. Có thể là do bị so sánh, bị chê bai, bị quát mắng, bị ép buộc, bị hiểu lầm, bị bỏ qua cảm xúc trong thời gian dài, từ xung đột trong gia đình, từ việc cha mẹ bất đồng, từ cảm giác mình không đủ an toàn trong chính ngôi nhà của mình. Khi tổn thương chưa được gọi tên, con sẽ phản ứng mạnh hơn với mọi tác động. Một lời nhắc học bài có thể được nghe như một lời chỉ trích. Một câu hỏi bình thường có thể bị con cảm nhận như sự dò xét.
  • Nguyên nhân thứ tám là cha mẹ và con đang rơi vào cuộc chiến quyền lực. Ai cũng muốn là người thắng, người luôn đúng nên mối quan hệ cha mẹ – con cái trở nên căng thẳng hơn.
  • Nguyên nhân thứ chín, do con ảnh hưởng từ môi trường sống và cộng đồng ngoài gia đình. Ở tuổi 17, con chịu tác động rất mạnh từ bạn bè, từ nội dung trên mạng, từ hình mẫu xã hội, từ áp lực thể hiện bản thân. Nếu con đang sống trong một môi trường mà sự chống đối được xem là bản lĩnh, bất cần được xem là cá tính, hoặc nếu con đang bị kéo vào những nhóm có ảnh hưởng tiêu cực, con sẽ dễ phản kháng với lời khuyên từ gia đình hơn. Điều nhắc cha mẹ rằng muốn giúp con, cần giữ được sự kết nối và sức ảnh hưởng.
  • Nguyên nhân thứ mười, con chưa được trao quyền đúng cách nên hoặc phản kháng, hoặc non nớt. Có những gia đình giữ con quá kỹ, quyết thay quá nhiều, làm thay quá lâu. Đến khi con lớn, cha mẹ lại đòi con phải tự giác, tự chịu trách nhiệm, tự trưởng thành ngay. Khi thiếu trải nghiệm tự chủ lành mạnh, con rất dễ hoặc là chống lại mọi kiểm soát, hoặc là lúng túng, thiếu trách nhiệm và né tránh.
  • Một nguyên nhân sâu hơn nữa mà nhiều cha mẹ không để ý là: có thể con không nghe lời vì chính lời nói của cha mẹ không còn chạm tới con như trước. Vì trong quá trình lớn lên, con đã tích tụ quá nhiều cảm giác không được hiểu, không được công nhận, không được tôn trọng. Vì thế, nếu cha mẹ chỉ hỏi: “Sao con lại như thế?”, cha mẹ sẽ dễ đứng ở vị trí phán xét. Nhưng nếu cha mẹ bắt đầu hỏi: “Điều gì đã khiến con phản ứng như vậy? Mối quan hệ giữa mình và con đã thay đổi từ đâu? Con đang phải chịu điều gì mà mình chưa thấy? Cách mình đang đồng hành có đang góp phần tạo thêm áp lực cho con không?”, cha mẹ sẽ bắt đầu bước sang một vùng hiểu biết khác.

Không nghe lời ở tuổi 17 đôi khi không phải vì con xấu đi, mà có thể con đang lớn lên trong một cách dạy không còn phù hợp, trong một áp lực chưa được gọi tên, hoặc trong một mối quan hệ đang cần được chữa lành. Nhìn ra điều đó là bước đầu tiên, để cha mẹ bắt đầu chạm vào gốc rễ thật sự của vấn đề.

Khi trẻ 17 tuổi không nghe lời
Trẻ 17 tuổi chịu ảnh hưởng nhiều từ cộng đồng, bạn bè

3. Cách giáo dục khi trẻ 17 tuổi không nghe lời

Khi trẻ 17 tuổi không nghe lời
Cha mẹ cần tôn trọng cảm xúc của con nhưng không chấp nhận mọi hành vi

Đây sẽ là phần giải đáp câu hỏi “Khi con 17 tuổi không nghe lời, cha mẹ phải làm sao?”

  • Điều đầu tiên, ngừng phản ứng ngay lập tức theo cảm xúc.Nếu cha mẹ muốn dạy con cách điều tiết cảm xúc, cha mẹ phải là người làm được điều đó trước. Bình tĩnh không có nghĩa là yếu. Bình tĩnh là để mình còn đủ sáng suốt lựa chọn cách phản hồi có ích, thay vì trút lên con sự thất vọng của chính mình.
  • Điều thứ hai là đừng nói chuyện nghiêm túc khi cả hai đang ở trạng thái căng. Nhiều cuộc xung đột leo thang không phải vì nội dung quá lớn, mà vì thời điểm quá sai. Khi con đang tức giận hoặc phòng vệ, não con không ở trạng thái sẵn sàng tiếp nhận bài học. Khi cha mẹ đang tức, lời nói dễ trở nên sắc lạnh, phủ định, xúc phạm hoặc đe dọa. Vì vậy, có những lúc khôn ngoan nhất là tạm dừng, cho cả hai hạ nhiệt rồi mới quay lại nói chuyện. Dạy con không phải lúc nào cũng phải thắng ngay trong khoảnh khắc.
  • Điều thứ ba là lắng nghe để hiểu, không phải lắng nghe để bắt lỗi. Trẻ 17 tuổi rất nhạy với sự giả lắng nghe. Nếu cha mẹ hỏi chỉ để chờ con nói xong rồi phản biện, con sẽ nhận ra ngay. Hãy thật sự hỏi để hiểu thế giới của con: con đang lo gì, con đang áp lực điều gì, con đang thấy mình bị đối xử thế nào, điều gì làm con mệt, điều gì khiến con phản ứng mạnh. Khi con cảm thấy mình được hiểu, mức phòng vệ sẽ giảm xuống. Và chỉ khi phòng vệ giảm, giáo dục mới có cơ hội đi vào.
  • Điều thứ tư là tôn trọng cảm xúc của con nhưng không chấp nhận mọi hành vi. Đây là ranh giới rất quan trọng. Con có quyền buồn, giận, mệt, chán, thất vọng. Nhưng con không có quyền dùng cảm xúc đó để xúc phạm, đập phá, vô lễ hay làm tổn thương người khác. Cha mẹ có thể nói với con theo cách như: “Mẹ hiểu con đang rất bực, nhưng mẹ không chấp nhận cách con nói vừa rồi.” Cách nói này giúp con thấy cảm xúc của mình không bị bác bỏ, nhưng cũng học được rằng trưởng thành nghĩa là phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình.
  • Điều thứ năm là thay đổi cách giao tiếp với con. Ở tuổi 17, con cần cảm thấy mình có tiếng nói. Thay vì chỉ nói: “Từ mai mẹ cấm con dùng điện thoại sau 10 giờ.” Cha mẹ có thể nói: “Tình trạng này đang ảnh hưởng đến giấc ngủ và việc học của con. Theo con, mình nên điều chỉnh thế nào để hợp lý hơn?” Khi được tham gia vào việc tìm giải pháp, con sẽ có xu hướng chịu trách nhiệm với giải pháp đó hơn.
  • Điều thứ sáu là đặt giới hạn rõ ràng, ngắn gọn và nhất quán. Trẻ 17 tuổi cần được tôn trọng, nhưng vẫn cần giới hạn. Không có giới hạn, con sẽ dễ lạc. Nhưng giới hạn hiệu quả không đến từ đe dọa, mà đến từ sự rõ ràng và nhất quán. Cha mẹ cần nói cho con biết điều gì là chấp nhận được, điều gì không, hậu quả của hành vi sẽ là gì và vì sao gia đình cần nguyên tắc đó. Một điều rất quan trọng là hậu quả phải liên quan đến hành vi, thay vì chỉ là trừng phạt mang tính cảm tính..
  • Điều thứ bảy là ghi nhận nỗ lực và điểm mạnh của con thường xuyên hơn. Một đứa trẻ luôn bị nhìn bằng lỗi sẽ dần phòng vệ với mọi góp ý. Nhưng một đứa trẻ được nhìn thấy điểm tốt sẽ có thêm động lực để sống tốt hơn. Ghi nhận là nhìn thấy thật sự những nỗ lực, phẩm chất và tiến bộ của con, dù nhỏ. Tuổi 17 rất cần cảm giác mình có giá trị, có khả năng và vẫn đang được cha mẹ tin tưởng.
  • Điều thứ tám là đừng chỉ kết nối với con khi con có vấn đề. Nếu mọi cuộc nói chuyện giữa cha mẹ và con chỉ xoay quanh chuyện học, chuyện điểm số, chuyện điện thoại, chuyện tương lai, chuyện sai phạm, thì con sẽ dần xem cha mẹ như nguồn áp lực. Hãy tạo ra những khoảnh khắc chỉ để ở bên con mà không dạy dỗ: cùng ăn, cùng đi bộ, cùng hỏi về một điều con quan tâm, cùng ở cạnh nhau mà không biến mọi thứ thành “bài học”. Kết nối là nền đất, giáo dục là hạt giống. Không có nền đất đủ tốt, hạt giống rất khó nảy.
  • Điều thứ chín là cha mẹ cần thay đổi chính mình. Đây là điều khó nhất, nhưng cũng là điều gốc nhất. Có những lúc vấn đề không nằm ở việc cha mẹ không biết nói gì với con, mà nằm ở việc cha mẹ mang vào mối quan hệ quá nhiều lo lắng, áp lực, kỳ vọng và mô thức cũ chưa được chữa lành. Khi cha mẹ chưa làm chủ được cảm xúc, chưa nhìn lại nỗi sợ của mình, chưa chữa lành những tổn thương từng nhận từ thế hệ trước, cha mẹ rất dễ tiếp tục dạy con bằng chính những điều mình từng đau.
Xem thêm:  Cách tạo động lực học tập cho con mà cha mẹ nào cũng nên biết
Khi trẻ 17 tuổi không nghe lời
Cha mẹ ghi nhận, khen ngợi nỗ lực và điểm mạnh của con

Một số tình huống cụ thể, để cha mẹ dễ hình dung:

  • Nếu con thường xuyên cãi lại, hãy xem cách cha mẹ đang nói có tạo cảm giác bị áp đặt hay không.
  • Nếu con im lặng, hãy cho con thời gian và cho con thấy cha mẹ vẫn ở đó mà không phán xét.
  • Nếu con học hành sa sút, thay vì thúc ép việc học. Hãy xem con có đang mất phương hướng, quá tải, thiếu tự tin hoặc kiệt sức không.
  • Nếu con mê điện thoại, thay vì cấm đoán. Hãy xem con đang trốn khỏi điều gì trong thế giới thực.
  • Nếu con vô lễ, hãy chỉnh hành vi ngay nhưng vẫn thể hiện sự tôn trọng con.

Khi cha mẹ tôn trọng, nhất quán, hiểu con, biết đặt giới hạn và biết giữ kết nối ngay cả khi có mâu thuẫn, thì lúc đó sẽ dễ dàng chạm vào trái tim con và dẫn dắt con.

Cha mẹ muốn con nghe, muốn con trưởng thành, đừng chỉ đòi hỏi. Hãy dạy con cách tự chịu trách nhiệm trong một môi trường có giới hạn bằng sự tôn trọng, có định hướng nhưng không bóp nghẹt, yêu thương nhưng không biến yêu thương thành kiểm soát.

Khi trẻ 17 tuổi không nghe lời
Những dán nhãn tiêu cực sẽ khiến con có xu hướng trở thành như vậy

4. Lưu ý khi dạy con 17 tuổi bướng bỉnh

Ở độ tuổi 17, nếu cha mẹ chọn sai cách, điều mất đi không chỉ là một cuộc đối thoại, mà có thể là cả lòng tin giữa hai thế hệ. Vì có những đứa trẻ càng bị ép càng lì, càng bị mắng càng im, không phản ứng mạnh ra ngoài nhưng bên trong đang ngày càng xa cha mẹ. Vì vậy, cha mẹ cần nắm rất rõ những lưu ý quan trọng khi đồng hành cùng con ở giai đoạn này.

  • Lưu ý đầu tiên là đừng biến mọi mâu thuẫn thành vấn đề quyền lực. Khi thấy con bướng, rất nhiều cha mẹ bị kích hoạt cảm giác “mình là cha mẹ mà con dám như thế à”. Từ đó, cuộc trò chuyện không còn là để giải quyết vấn đề nữa, mà trở thành nơi khẳng định vị thế. Khi cha mẹ tập trung vào việc buộc con phải nghe theo, con sẽ tập trung vào việc chống lại để bảo vệ bản thân. Càng đấu quyền lực, quan hệ càng tổn thương. Cần nhớ rằng mục tiêu không phải là thắng con, mà là dẫn dắt con.
  • Lưu ý thứ hai là đừng vội dán nhãn tiêu cực cho con:“bất trị”, “vô ơn”, “không biết nghĩ”,….Những câu từ vô tình được nói ra lúc cha mẹ quá giận, nhưng chúng để lại dấu rất sâu trong tâm trí con. Một đứa trẻ bị dán nhãn lâu ngày rất dễ sống đúng như cái nhãn đó. Nếu cha mẹ luôn nhìn con như một vấn đề, con sẽ rất khó tin rằng mình có thể trở nên tốt hơn.
  • Lưu ý thứ ba là đừng dùng nỗi sợ để tạo sự vâng lời ngắn hạn. Nhiều cha mẹ thấy những cách nhẹ nhàng không hiệu quả nên chọn cách quát mắng, đe dọa, kiểm soát. Có thể con sẽ sợ trong lúc đó, nhưng nỗi sợ không giúp con trưởng thành. Nó chỉ đang tạo ra đứa trẻ né tránh, giả vâng lời, đối phó hoặc tổn thương âm thầm. Thay vì đưa con vào khuôn bằng sợ hãi, cha mẹ hãy dẫn dắt con bằng trách nhiệm.
  • Lưu ý thứ tư là đừng so sánh con với người khác, nhất là ở giai đoạn áp lực tương lai đang cao. So sánh không tạo động lực bền vững. Nó chỉ tạo thêm xấu hổ, ganh đua hoặc buông xuôi.
  • Lưu ý thứ năm là đừng phủ định cảm xúc của con, chỉ vì cha mẹ cho rằng “chuyện đó có gì đâu”. Có những điều với người lớn là nhỏ, nhưng với tuổi 17 lại rất lớn: áp lực từ bạn bè, điểm số, mối quan hệ, ngoại hình, sự công nhận, cảm giác lạc lõng, nỗi sợ tương lai. Khi cha mẹ nói “có thế mà cũng buồn”, “tuổi này biết gì mà áp lực”, “đừng làm quá lên”, con sẽ cảm thấy thế giới bên trong của mình không được tôn trọng. Khi cảm xúc bị phủ định liên tục, con sẽ không còn muốn chia sẻ nữa.
  • Lưu ý thứ sáu là cha mẹ cần thật nhất quán. Nhất quán có nghĩa là rõ ràng, vững vàng và đáng tin. Có những đứa trẻ trở nên bướng hơn vì chúng phát hiện ra rằng giới hạn trong nhà không nhất quán. Hôm nay cha mẹ nói rất cứng, mai lại xuôi vì thương. Hôm nay cấm, mai lại cho qua. Cha nghiêm khắc, mẹ nuông chiều. Khi đó, con sẽ học cách thử giới hạn liên tục.
  • Lưu ý thứ bảy là đừng để mọi tương tác với con chỉ xoay quanh chuyện học và thành tích. Đây là lỗi rất phổ biến nhiều cha mẹ mắc phải. Tuổi 17 gắn với thi cử, nên cha mẹ càng dễ bị cuốn vào học. Nhưng nếu mỗi lần mở lời nói chuyện với con, chỉ là hỏi bài, nhắc học, nói tương lai, chê lười, con sẽ dần chỉ thấy cha mẹ như người giám sát. Hãy bắt đầu bằng những câu chuyện, không liên quan đến thành tích, để con cảm nhận rằng giá trị của mình không chỉ nằm ở việc học.
  • Lưu ý cuối cùng, và cũng là lưu ý gốc rễ: Cha mẹ cần học cách dạy con từ trạng thái trưởng thành của chính mình. Nhiều khi con 17 tuổi bướng bỉnh không phải chỉ vì con khó dạy, mà vì cha mẹ đang dạy bằng nỗi sợ, bằng áp lực, bằng mô thức cũ hoặc bằng những tổn thương chưa được chữa lành. Nếu người lớn không làm việc với chính mình, việc dạy con rất dễ chỉ là lặp lại những điều đã từng khiến mình đau.
Xem thêm:  Dạy con lòng biết ơn: 3 Bước đơn giản cha mẹ cần biết hôm nay

Nói cách khác, tuổi 17 của con cũng là một bài test lớn với sự trưởng thành của cha mẹ. Cha mẹ có đủ bình tĩnh không? Có đủ lắng nghe không? Có đủ can đảm nhìn lại mình không? Có đủ yêu thương để giữ kết nối mà vẫn đặt được giới hạn không? Có đủ tỉnh để không biến nỗi sợ của mình thành phương pháp dạy con không?

Khi cha mẹ bắt đầu trả lời được những câu hỏi đó, cha mẹ sẽ không con hỏi câu hỏi “ Khi trẻ 17 tuổi không nghe lời, cha mẹ phải làm sao?”. Và việc dạy một đứa trẻ bướng bỉnh sẽ không còn là cuộc chiến phải thắng thua nữa. Nó trở thành hành trình xây lại niềm tin, xây lại ảnh hưởng và xây lại một mối quan hệ đủ vững để cả cha mẹ lẫn con cùng trưởng thành.

Khi trẻ 17 tuổi không nghe lời
Cha mẹ đồng hành và trưởng thành cùng con độ tuổi 17

5. Minh Trí Thành: Cùng cha mẹ trên hành trình “trưởng thành cùng con”

Minh Trí Thành hướng tới là giúp cha mẹ hiểu sâu hơn: hiểu quy trình hình thành tính cách của con, hiểu nhu cầu ẩn sau hành vi, hiểu cảm xúc của con, hiểu cơ chế của sự chống đối, hiểu tác động của cách giao tiếp trong gia đình, và quan trọng nhất là hiểu chính mình trong vai trò làm cha mẹ.

Tinh thần “trưởng thành cùng con” tại Minh Trí Thành là một định hướng rất thực tế và cũng rất sâu. Bởi con không thể lớn lên lành mạnh, nếu người lớn quanh con vẫn đang yêu bằng nỗi sợ, dạy bằng áp lực, phản ứng bằng tổn thương cũ và dễ bùng nổ cảm xúc.

 “Lá vàng là bởi đất khô, nhìn cây sửa đất, nhìn con sửa mình”.

Các chương trình của Minh Trí Thành như Cha Mẹ Tỉnh Thức, Đường Đến Trái Tim Con, Trưởng Thành Cùng Con được xây dựng để đồng hành với cha mẹ theo hướng đó. Không chỉ dừng ở kiến thức dạy con, mà đi vào nhận thức, cảm xúc, mối quan hệ, sự hiện diện và sự thay đổi tích cực của người lớn. Bởi điều con cần là một cha mẹ đủ tỉnh thức để thật sự lắng nghe, thấu hiểu và đủ yêu để đồng hành mà không kiểm soát quá mức.

Khi trẻ 17 tuổi không nghe lời
Cô Lanh đồng hành cùng cha mẹ trên hành trình trưởng thành cùng con

Với những cha mẹ đang có con 17 tuổi, điều này càng quan trọng. Bởi đây là giai đoạn nếu cha mẹ chỉ dùng quyền lực, con sẽ rời đi về mặt cảm xúc rất nhanh. Nhưng nếu cha mẹ đủ tỉnh thức để đổi cách tiếp cận, đây cũng có thể là giai đoạn con bắt đầu thật sự được nhìn thấy, được tôn trọng và được dẫn dắt vào trưởng thành theo một cách lành mạnh hơn.

Minh Trí Thành lựa chọn đi cùng cha mẹ trên hành trình ấy, để giúp mỗi gia đình tìm lại cách yêu thương đúng, cách kết nối sâu, cách dẫn dắt sáng suốt và cách nuôi dưỡng một đứa trẻ lớn lên với nội lực từ bên trong.

Bởi cuối cùng, điều quý nhất không phải là có một đứa con chỉ biết nghe lời trước mặt cha mẹ. Điều quý nhất là có một người con đủ trưởng thành để bước vào đời, nhưng vẫn rất tin tưởng và yêu thương bền chặt với gia đình. Và điều đó không được tạo nên bằng sợ hãi. Nó được tạo nên bằng sự thấu hiểu, sự hiện diện, tôn trọng và bằng sự trưởng thành thật sự của cả cha mẹ lẫn con cái.

Đó cũng chính là tinh thần mà Minh Trí Thành lựa chọn đồng hành cùng cha mẹ: không chỉ giúp cha mẹ xử lý vấn đề với con, mà giúp cha mẹ trưởng thành hơn trong cách yêu, cách hiểu và cách dẫn dắt. Bởi khi cha mẹ trưởng thành hơn, con cũng có cơ hội lớn lên lành mạnh hơn.

Đăng ký ngay chương trình 3 buổi miễn phí để bắt đầu hành trình trưởng thành cùng con: https://sukien.minhtrithanh.com/

5/5 - (1 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *