Boyhood (2014) – Con Không Chờ Cha Mẹ Hoàn Hảo, Con Chờ Cha Mẹ Lớn Lên Cùng Mình

Có những bộ phim không khiến người ta choáng ngợp bởi kịch tính, không gây sốc bằng bi kịch, cũng không mang đến một kết thúc trọn vẹn để người xem dễ dàng yên lòng. Nhưng chính những bộ phim như vậy lại ở lại rất lâu trong tâm trí. Chúng kể đúng câu chuyện mà hầu hết chúng ta đang sống. “Boyhood” là một bộ phim như thế. Không phô trương, không dạy dỗ, không lên án, nhưng từng khung hình đều chạm vào những câu hỏi cốt lõi nhất của hành trình làm cha mẹ. Con lớn lên như thế nào trong những năm tháng mình bận sống? Và mình đã thật sự có mặt với con hay chưa?

Boyhood không kể một biến cố. Bộ phim kể về thời gian. Năm tháng trôi qua lặng lẽ, đều đặn, không báo trước. Nhưng nó đủ sức thay đổi một con người, một gia đình và cả một mối quan hệ cha mẹ và con cái. Khi bộ phim kết thúc, điều đọng lại không phải là câu chuyện của Mason mà là sự giật mình của người lớn. Lúc này ta mới nhận ra: “nuôi dạy con không phải là một giai đoạn, mà là một hành trình sống chung với sự trưởng thành của chính mình”.

Con Không Chờ Cha Mẹ Hoàn Hảo
Nuôi dạy con là con đường trưởng thành bắt buộc của cha mẹ

Boyhood và câu chuyện trưởng thành không ai dẫn đường của một đứa trẻ

Mason xuất hiện ở đầu phim như bất kỳ đứa trẻ nào khác: tò mò, hiếu động, đôi khi bướng bỉnh và rất dễ tổn thương. Cậu sống cùng mẹ Olivia và chị gái Samantha, trong một gia đình không trọn vẹn về hình thức nhưng đầy nỗ lực về mặt sinh tồn. Người cha là Mason Sr, không vắng mặt hoàn toàn, nhưng cũng chưa bao giờ thật sự hiện diện đủ đầy. Ông đến, đưa các con đi chơi, nói những điều hay, rồi lại rời đi. Chính sự “nửa vời” này là bối cảnh cảm xúc quen thuộc của rất nhiều đứa trẻ ngày nay.

Xem thêm:  Cha mẹ và con mất kết nối: Phụ huynh phải làm sao để giải quyết

Mason lớn lên không theo một cú nhảy vọt, mà theo từng khoảnh khắc rất nhỏ. Cậu dần trở nên trầm lặng hơn, quan sát nhiều hơn, bắt đầu đặt câu hỏi về bản thân, về thế giới, về việc mình thuộc về đâu. Có những giai đoạn Mason cố gắng hòa nhập, có lúc lại tự tách mình khỏi đám đông, lạc lõng giữa chính cuộc đời mình. Điều đáng nói là: “không ai thật sự đồng hành cùng Mason trong thế giới nội tâm đó”. Người lớn ở bên cạnh cậu, nhưng không ở bên trong cậu.

Trong các chương trình về tâm lý trẻ em và nuôi dạy con tỉnh thức, có một nguyên lý rất quan trọng: “đứa trẻ không cần người lớn giải quyết thay cuộc đời mình”. Chúng cần người lớn đủ hiện diện để giúp con hiểu điều gì đang diễn ra bên trong con. Boyhood cho thấy điều ngược lại. Mason không được gọi tên cảm xúc, không được soi chiếu nội tâm, nên buộc phải tự xoay xở với những bối rối rất sớm. Và chính sự xoay xở đơn độc đó âm thầm tạo ra khoảng cách.

Hành vi của con là tiếng nói của cảm xúc chưa được lắng nghe

Nếu nhìn bề mặt, Mason không phải là một đứa trẻ “ngoan” theo tiêu chuẩn xã hội. Cậu có những lúc nổi loạn, thử thuốc lá, thử ranh giới, yêu sớm, thất vọng sớm. Nhưng Boyhood không coi đó là vấn đề. Bộ phim không dán nhãn hành vi, mà để người xem tự đặt câu hỏi: điều gì khiến một đứa trẻ phải tìm cách thể hiện mình như vậy?

Trong các chương trình đào tạo cha mẹ tỉnh thức, một thông điệp cốt lõi luôn được nhấn mạnh: “hành vi không phải là gốc, hành vi là kết quả”. Khi một đứa trẻ thay đổi hành vi, đó không phải là lúc cần siết chặt kiểm soát, mà là lúc cần mở rộng sự thấu hiểu. Boyhood là minh chứng rõ ràng cho điều đó. Mason không hư, cậu chỉ đang tìm cách tồn tại trong một thế giới mà người lớn cũng chưa hiểu rõ chính mình.

Lắng nghe cảm xúc của con là bước đầu của sự thấu hiểu và đồng hành
Lắng nghe cảm xúc của con là bước đầu của sự thấu hiểu và đồng hành

Cha mẹ trong Boyhood không xấu, nhưng chưa đủ tỉnh thức

Điểm khiến Boyhood trở nên nhân văn là bộ phim không biến cha mẹ thành phản diện. Olivia là một người mẹ yêu con, hy sinh, học hành, làm việc không ngừng để tạo cho con một cuộc sống ổn định hơn. Bà tái hiện đầy đủ với hình ảnh những người mẹ đang sống trong thế giới hiện đại ngày nay. Mason Sr là một người cha nhiều cảm xúc, có những khoảnh khắc kết nối rất thật với con, dù không đủ vững vàng để ở lại.

Xem thêm:  Cách dạy con gái 14 tuổi: Những điều cha mẹ nên biết khi con tuổi thành niên

Nhưng chính vì họ không xấu, bộ phim lại càng đau. Bởi nó phản ánh một sự thật rất phổ biến: rất nhiều cha mẹ làm tổn thương con không phải vì ác ý, mà vì thiếu nhận thức. Họ mang theo những tổn thương chưa được chữa lành, những nỗi sợ về thất bại. Họ cô đơn, bị bỏ rơi, và vô thức đặt con vào những lựa chọn chưa đủ an toàn về mặt cảm xúc.

Trong các khóa học nuôi dạy con, người ta không hỏi “ai đúng ai sai”, mà hỏi: cha mẹ đang hành xử từ nỗi sợ nào? Boyhood cho thấy rất rõ điều này. Khi người lớn chưa hiểu mình, họ rất dễ kéo con vào những xáo trộn chưa được giải quyết của chính họ. Và đứa trẻ, trong vai trò yếu thế hơn, sẽ là người gánh chịu nhiều nhất.

Trưởng thành là hành trình song song của cha mẹ và con cái

Một chiều sâu đặc biệt của Boyhood nằm ở chỗ: “không chỉ Mason lớn lên, mà cả Olivia và Mason Sr cũng trưởng thành theo năm tháng”. Ở đầu phim, họ giống như những đứa trẻ to xác, loay hoay trong vai trò làm cha mẹ. Nhưng càng về sau, họ càng điềm tĩnh hơn, chậm hơn, hiểu đời hơn. Đáng tiếc là sự trưởng thành này đến khi con đã gần rời tổ.

Cảnh Olivia bật khóc khi tiễn Mason lên đại học là một trong những khoảnh khắc thức tỉnh mạnh mẽ nhất của điện ảnh hiện đại. Câu nói “Mẹ đã nghĩ rằng hẳn phải có gì hơn thế” không chỉ là nỗi buồn cá nhân, mà là tiếng thở dài của rất nhiều bậc cha mẹ khi nhìn lại cuộc đời mình và nhận ra: mình đã sống quá nhanh, trong khi con lớn lên quá lặng lẽ.

Xem thêm:  Sự thật đằng sau một đứa trẻ bướng bỉnh, không nghe lời

Trong tâm lý học gia đình, đây được gọi là cú sốc trống tổ, nhưng sâu hơn, đó là cú sốc nhận thức. Khi cha mẹ nhận ra mình đã hiện diện đủ về trách nhiệm, nhưng chưa đủ về cảm xúc.

Đừng để con lớn lên trong hành trình lặng lẽ và đơn độc
Đừng để con lớn lên trong hành trình lặng lẽ và đơn độc

Boyhood và bài học cốt lõi trong nuôi dạy con tỉnh thức

Boyhood không dạy cha mẹ phải làm gì, nhưng bộ phim đặt ra những câu hỏi không thể né tránh: ta có thật sự lắng nghe con, hay chỉ nghe để phản hồi? Ta có ở bên con, hay chỉ ở gần con? Ta có hiểu con đang cảm thấy gì, hay chỉ quan tâm con trở thành ai?

Nuôi dạy con không phải là tạo ra một đứa trẻ thành công, mà là xây dựng một mối quan hệ đủ an toàn để con được là chính mình. Khi mối quan hệ đủ an toàn, đứa trẻ tự nhiên sẽ trưởng thành theo cách của nó. Boyhood cho thấy điều gì xảy ra khi sự an toàn đó thiếu vắng. Không ồn ào, không bi kịch, nhưng đủ sâu để theo con suốt đời.

Hãy để ngôi nhà là nơi con cảm thấy an toàn nhất và luôn muốn trở về
Hãy để ngôi nhà là nơi con cảm thấy an toàn nhất và luôn muốn trở về

Vì sao Boyhood là bộ phim cha mẹ và con cái nên xem cùng nhau

Boyhood không khiến trẻ con chống lại người lớn, và cũng không khiến người lớn cảm thấy bị kết tội. Bộ phim mở ra một không gian đối thoại hiếm hoi, nơi cả hai phía đều có thể nhìn lại mình mà không cần phòng vệ. Trẻ con có thể hiểu rằng cha mẹ cũng là con người, cũng sợ hãi, cũng sai lầm. Người lớn có thể nhận ra rằng: mỗi khoảnh khắc với con đều mang giá trị, dù nhỏ đến đâu.

Đây cũng chính là tinh thần giáo dục mà các chương trình “cha mẹ tỉnh thức” hướng đến: không sửa con trước, mà sửa mối quan hệ; không dạy con trước, mà học làm cha mẹ minh triết trước.

Kết luận

Boyhood không cho bạn công thức nuôi dạy con. Nhưng bộ phim trao cho bạn một điều quý giá hơn: “ý thức về thời gian và sự hiện diện”. Con lớn lên mỗi ngày, dù bạn có nhận ra hay không. Và một ngày nào đó, con sẽ rời đi, mang theo ký ức về việc mình đã từng được lắng nghe hay chưa.

Khi nhìn lại, điều còn lại không phải là con học giỏi đến đâu, mà là con có từng cảm thấy mình được nhìn thấy, được thấu hiểu và được yêu thương đúng cách hay không. Nếu Boyhood khiến bạn lặng đi sau khi xem, thì đó không phải là nỗi buồn. Bộ phim gửi đi thông điệp: “cha mẹ hãy bắt đầu quay về chính mình để thấu hiểu, đồng hành và dẫn dắt con cái trưởng thành.

 

5/5 - (1 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *