3 Thời điểm không nên mắng con, dù có tức giận đến đâu

Trong quá trình nuôi dạy con lớn lên, việc la mắng con là điều không tránh khỏi. Tất cả đều xuất phát từ tình yêu thương, lo lắng và muốn tốt cho con. Nhưng tình yêu đó, đôi khi sai cách nên đôi khi đã vô tình làm con sợ hãi, tổn thương…

Khi thấy con làm sai, con hỗn, lặp lại lỗi cũ, cộng thêm những mệt mỏi, áp lực từ công việc. Cơn tức giận trồi lên, rồi những lời quát mắng tuôn ra. Nhiều cha mẹ sau đó vẫn tin rằng: “Mình mắng cũng chỉ để con tốt hơn.”. Nhưng sự thật là, không phải lúc nào mắng con cũng sai, nhưng mắng sai thời điểm thì rất dễ làm con tổn thương, làm hỏng mối quan hệ, thậm chí khiến việc dạy con phản tác dụng. Cha mẹ không sai ở mục đích, nhưng sai ở cách thể hiện. Cha mẹ muốn con biết lỗi, nhưng con chỉ nhớ cảm giác bị làm nhục. Cha mẹ muốn con sửa mình, nhưng con lại học cách sợ hãi, chống đối hoặc im lặng. Cha mẹ muốn xây kỷ luật, nhưng cuối cùng lại làm xói mòn lòng tin trong con. Đây là lý do câu chuyện “mắng con” không thể chỉ nhìn ở góc độ đúng – sai đơn giản, mà cần nhìn ở góc độ thời điểm, trạng thái cảm xúc và cách phê bình.

Bài viết này sẽ giúp cha mẹ nhận diện vấn đề thông qua các ý chính:  3 thời điểm không nên mắng con, hậu quả của việc mắng sai thời điểm, cách phê bình con mắc lỗi cho đúng, và hướng đồng hành của Minh Trí Thành qua hành trình “Trưởng thành cùng con”. Từ đó cha mẹ có phương pháp nuôi dạy con phù hợp và hiệu quả.

3 Thời điểm không nên mắng con
3 Thời điểm mà cha mẹ không nên mắng con, dù tức giận đến đâu

1. 3 thời điểm không nên mắng con cha mẹ nên biết

Dưới đây Học viện Minh Trí Thành sẽ thông tin đến bạn 3 thời điểm không nên mắng con để trách có những suy nghĩ tiêu cực cho con:

1.1. Không mắng con khi có mặt người ngoài hoặc ở nơi công cộng

Việc cha mẹ trách mắng con nơi công cộng, hoặc trước mặt người ngoài không giúp con nhận lỗi, hiểu lỗi tốt hơn, mà thường khiến con mất niềm tin vào cha mẹ, cảm thấy xấu hổ và thấy thế giới bên ngoài như một nơi đầy phán xét. Cha mẹ hãy dắt con ra một góc riêng hoặc đợi về nhà mới nói chuyện, giúp con hiểu, để bảo vệ lòng tự trọng của con.

Đây là điểm rất nhiều cha mẹ vấp phải. Khi con làm sai ở siêu thị, nhà hàng, trường học hay trước mặt họ hàng, cha mẹ dễ phản ứng mạnh hơn bình thường vì trong cơn giận ấy có cả cảm giác mất mặt. Nhưng trẻ em, nhất là khi còn nhỏ hoặc đang nhạy cảm, không tiếp nhận lời dạy giống người lớn. Khi bị mắng trước đám đông, điều con cảm nhận đầu tiên không phải là “mình sai ở đâu”, mà là “mình bị bẽ mặt”. Thay vì tiếp nhận bài học, con bước ngay vào trạng thái phòng thủ: cãi lại, khóc, im bặt hoặc căm giận.

Lòng tự trọng của trẻ rất mong manh. Có những vết xấu hổ không ồn ào, nhưng bám rất lâu. Một lần bị cha mẹ quát lớn giữa chỗ đông người có thể trở thành ký ức khiến con sau này sợ mắc lỗi, sợ thể hiện bản thân, hoặc càng ngày càng giữ khoảng cách với cha mẹ. Cha mẹ tưởng mình đang “dạy cho nhớ”, nhưng thứ con nhớ nhất lại là cảm giác bị chê trách giữa chốn đông người.

Nếu con đang làm sai, cha mẹ có thể ngăn hành vi ngay bằng một câu ngắn, dứt khoát và vừa đủ. Sau đó, khi hai bên đã tách khỏi đám đông và cảm xúc lắng xuống, mới nói chuyện nghiêm túc. Sửa hành vi cần sự rõ ràng; nhưng giữ nhân phẩm cho con cũng quan trọng không kém.

Xem thêm:  Con nghiện điện thoại phải làm sao? Giải pháp giúp con rời xa Smartphone

1.2. Không mắng con khi con đang ăn hoặc chuẩn bị đi ngủ

Bữa ăn và thời điểm trước giấc ngủ là những khoảng thời gian “vàng” để cha mẹ kết nối với con, nhưng cha mẹ dùng chính khoảng thời gian đó để mắng, xả tức giận lên con. Điều này không chỉ khiến không khí gia đình trở nên ngột ngạt, mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần và cảm giác an toàn của con.

Bữa ăn không chỉ là lúc nạp dinh dưỡng cơ thể. Trong nhiều gia đình, đó là thời điểm hiếm hoi mọi người ngồi lại với nhau. Tuy nhiên, số không ít cha mẹ chọn bữa cơm là lúc kiểm điểm, phán xét, nhắc lỗi, thì lâu dần con sẽ không còn hào hứng muốn ăn cùng bố mẹ. Con không còn thấy bàn ăn là nơi ấm áp, mà là lúc con ăn trong lo lắng, ăn cho xong, né tránh giao tiếp, hoặc tệ hơn là hình thành cảm giác căng thẳng mỗi khi đến giờ ăn. Tương tự, thời điểm trước khi đi ngủ là lúc tâm trí trẻ hạ nhịp, đi vào trạng thái nghỉ ngơi. Nếu cha mẹ quát mắng, chì chiết, so sánh hay lôi lỗi cũ ra nói vào lúc này, trẻ có thể mang theo cảm giác buồn bực, tủi thân, sợ hãi hoặc bất an vào giấc ngủ. Một đứa trẻ đi ngủ trong cảm giác bị phủ nhận rất khó có giấc ngủ yên lành. Và giấc ngủ không yên lại tiếp tục ảnh hưởng đến cảm xúc, hành vi và khả năng học tập của ngày hôm sau.

Cha mẹ cần lưu ý, không phải cứ thấy lỗi là phải xử ngay lập tức. Có những chuyện cần xử lý, nhưng không cần xử ở mọi thời điểm. Nếu con vừa làm sai trong bữa ăn, cha mẹ vẫn có thể nhắc ngắn để dừng hành vi, rồi chọn một lúc khác thích hợp hơn để phân tích. Nếu chuyện xảy ra sát giờ ngủ, đôi khi điều đúng hơn là giữ bình tĩnh, để con ngủ, và sáng hôm sau nói lại khi cả hai đều tỉnh táo. Đúng thời điểm sẽ giúp lời phê bình đi vào nhận thức; sai thời điểm chỉ khiến nó trở thành vết cắt cảm xúc, tạo khoảng cách giữa cha mẹ và các con.

3 Thời điểm không nên mắng con
Bữa ăn là lúc kết nối, không phải lúc cha mẹ tranh thủ la mắng, dạy bảo con

1.3. Không mắng con khi cha mẹ đang quá giận dữ, mất bình tĩnh

Khi cha mẹ đang nổi nóng, lời nói thường không còn để dạy bảo con, mà để xả cảm xúc. Trong trạng thái ấy, cha mẹ rất dễ quát tháo, quy chụp, nhắc lỗi cũ, nói những câu làm tổn thương sâu và đi quá xa so với vấn đề ban đầu.

Sự thật, chủ đích “dạy con” thất bại, vì cha mẹ nói trong trạng thái mất kiểm soát. Khi giận, cha mẹ thường muốn con im ngay, nghe ngay, sửa ngay. Nhưng trẻ lại phản ứng bằng chống cự, khóc, đóng băng hoặc bật lại. Thế là tình huống chuyển rất nhanh từ “con làm sai” thành “hai bên đấu nhau”. Cuối cùng, không ai thật sự học được gì ngoài việc làm nhau đau.

Một cha mẹ đang tức giận, không còn ở trạng thái đủ tỉnh thức để dẫn dắt. Lúc đó, cha mẹ chỉ đang mạnh hơn về quyền lực chứ không mạnh hơn về nhận thức. Mà giáo dục con bằng quyền lực cảm xúc thường cho hiệu quả rất ngắn: Con sợ thì im, nhưng trong lòng không phục, không hiểu, không muốn hợp tác. Nếu lặp lại nhiều lần, trẻ có thể hình thành thói quen nói dối, né tránh hoặc thu mình để tránh bị tấn công.

Một nguyên tắc rất quan trọng là, khi cha mẹ đang quá giận, hãy dừng lại trước khi nói, để không biến sự nóng giận của mình thành vết thương của con. Có thể bước ra ngoài vài phút, uống nước, hít thở, ngồi xuống, hoặc chỉ nói một câu ngắn: “Bây giờ mẹ đang rất giận, lát nữa mình sẽ nói chuyện.” Chỉ riêng việc trì hoãn phản ứng cũng đã cứu được rất nhiều mối quan hệ.

2. Mắng con sai thời điểm dẫn tới hậu quả gì?

Thực tế là nhiều cha mẹ chưa thấy được hậu quả khi mắng con không đúng thời điểm. Dưới đây là một số ảnh hưởng tiêu cực tới con cái khi các bạn không lựa chọn thời điểm giáo dục con phù hợp.

2.1. Con không thật sự hiểu vấn đề, chỉ hiểu rằng mình đang bị tấn công

Khi bị mắng sai thời điểm, nhất là lúc đang xấu hổ, đang ăn, sắp ngủ hoặc khi cha mẹ đang bùng nổ cảm xúc, không giúp con nhận ra lỗi lầm, mà chủ yếu làm con thấy bị phán xét.

Điều này dẫn tới một nghịch lý, đó là cha mẹ nói rất nhiều, nhưng hiệu quả rất ít. Con không nhớ rõ mình sai chỗ nào, chỉ nhớ mình bị mắng. Và khi trí nhớ gắn với xấu hổ, đau đớn hơn là nhận thức, trẻ thường không lớn lên nhờ bài học ấy, mà chỉ học cách né tránh tình huống tương tự.

3 Thời điểm không nên mắng con
Cha mẹ và con bùng nổ cảm xúc, khi cha mẹ la mắng con sai thời điểm

2.2. Lòng tự trọng của con bị tổn thương

Đặc biệt khi bị mắng trước mặt người khác, trẻ rất dễ cảm thấy xấu hổ và bị hạ thấp giá trị. Lòng tự trọng là thứ rất quan trọng, trong phát triển nhân cách. Một đứa trẻ thường xuyên bị chỉ trích không đúng lúc, dễ hình thành niềm tin rằng mình tệ, mình làm gì cũng sai, mình không đủ tốt. Khi điều đó lặp lại, con có thể lớn lên với mặc cảm, hoặc đi theo hướng ngược lại là trở nên chống đối, gai góc để tự vệ. Cả hai hướng đều không tốt cho sự trưởng thành của con.

Xem thêm:  Khi cha mẹ ly hôn thì làm sao để không mất kết nối với con?

2.3. Mối quan hệ cha mẹ – con cái bị bào mòn

Nếu việc cha mẹ mắng con sai thời điểm lặp đi lặp lại, trẻ sẽ dần thay đổi cách nhìn về cha mẹ. Thay vì thấy cha mẹ là nơi an toàn để quay về, con có thể thấy cha mẹ là nơi dễ bị phán xét, dễ bị tổn thương, dễ bị phủ nhận. Minh Trí Thành đã gửi đến cha mẹ phương pháp chạm vào trái tim con, thông qua 3 bước “Thấu hiểu – Đồng hành – Dẫn dắt”. Khi cha mẹ chưa thay đổi cách đồng hành, khoảng cách với con sẽ ngày càng lớn hơn.

Mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, không đổ vỡ chỉ vì một trận mắng. Nó mòn đi vì nhiều lần con không được đối xử đúng lúc, đúng cách. Lâu dần, con không còn chia sẻ, trải lòng, vì con nghĩ cha mẹ chưa chắc đã hiểu mình. Đây có thể coi là giá lớn nhất của việc dạy con sai thời điểm, không những không giúp con sửa lỗi, mà còn mất dần quyền ảnh hưởng tích cực lên con.

3 Thời điểm không nên mắng con
Con ngày càng chống đối, xa cách khi cha mẹ la mắng con sai thời điểm

2.4. Trẻ dễ hình thành phản ứng tiêu cực: nói dối, chống đối, im lặng hoặc lì ra

Khi một đứa trẻ liên tục bị trách mắng trong trạng thái xấu hổ hoặc sợ hãi, con sẽ phát triển các chiến lược tự vệ. Có trẻ nói dối để tránh bị mắng. Có trẻ cãi lại để đòi lại cảm giác có quyền lực. Có trẻ im lặng hoàn toàn, tách mình ra, không còn muốn chia sẻ. Có trẻ trông như “lì”, nhưng thực chất là đã chai cảm xúc vì bị công kích quá nhiều.

Rất nhiều cha mẹ kết luận rằng con “hư hơn”, “khó dạy hơn”. Nhưng đôi khi chính cách phê bình thiếu tinh tế của người lớn đã góp phần tạo ra lớp phòng vệ ấy. Không phải mọi hành vi sai của trẻ đều bắt nguồn từ việc thiếu dạy. Có những hành vi xuất hiện vì trẻ đang cố bảo vệ mình trước kiểu dạy quá nặng nề.

2.5. Nhà trở thành nơi căng thẳng thay vì là trốn an toàn, yên bình

Nếu cha mẹ thường mắng con trong bữa ăn, trước giờ ngủ hoặc bất cứ lúc nào cảm xúc bùng lên, ngôi nhà sẽ dần thiếu cảm giác an toàn. Bàn ăn không còn ấm. Giờ ngủ không còn yên. Những cuộc trò chuyện không còn là kết nối mà là mối đe dọa, nguy cơ bị kiểm điểm. Minh Trí Thành định vị gia đình như nơi cha mẹ và con cái cùng nhau trưởng thành, nơi yêu thương và trí tuệ cùng lớn lên.

Một đứa trẻ sống trong nhà, mà luôn phải cảnh giác với phản ứng của người lớn, sẽ khó phát triển sự bình an nội tâm. Con có thể ngoan hơn bề ngoài vì sợ, nhưng không vững hơn từ bên trong. Điều cha mẹ muốn là nuôi dạy con khôn lớn, trưởng thành hơn, chứ không phải tạo ra một đứa trẻ biết né đòn.

6 Bí quyết dạy con nhẹ nhàng của cha mẹ thông thái | Cô Nguyễn Thị lanh

3. Phê bình con mắc lỗi như nào cho đúng?

Để giáo dục, phê bình, góp ý khi con mắc lỗi thì bạn có thể thực hiện như sau:

3.1. Chọn đúng thời điểm: khi con bình tĩnh và cha mẹ cũng bình tĩnh

Nếu sai thời điểm làm mọi thứ hỏng đi, thì đúng thời điểm sẽ cứu được rất nhiều. Khi con đã qua cơn bẽ mặt, qua bữa ăn, qua giờ ngủ, hoặc khi cha mẹ không còn bốc hỏa, cuộc trò chuyện sẽ có cơ hội trở thành giáo dục thật sự. Cha mẹ cần tránh việc la mắng con, khi đang quá giận, muốn phê bình hiệu quả, cha mẹ cần nói trong trạng thái đủ tỉnh táo.

Giúp con nhận diện vấn đề, đúng thời điểm không làm mất tính nghiêm khắc. Ngược lại, nó làm cho sự nghiêm khắc có chất lượng hơn. Khi cả hai cùng bớt căng, con sẽ lắng nghe tốt hơn, cha mẹ cũng bình an, lời nói tôn trọng con hơn.

3.2. Phê bình hành vi, không kết án con người

Khi cha mẹ phê bình hành vi, con có động lực để sửa. Khi cha mẹ kết án con người, con dễ đồng nhất bản thân với lỗi sai. Minh Trí Thành nhấn mạnh quan điểm cha mẹ không chỉ dạy con bằng lời, mà bằng cách mình đồng hành với con trong những lúc khó. Một đứa trẻ được sửa lỗi mà vẫn được tôn trọng sẽ dễ thay đổi hơn một đứa trẻ bị dán nhãn. Cha mẹ hãy chuyển cách nói từ kết án con người sang phê bình hành vi:

  • “Con đúng là hư.” => “Việc con làm lúc nãy là không phù hợp.”
  • “Con vô ý thức.” => “Cách con nói như vậy làm người khác bị tổn thương.”
  • “Con chẳng ra gì.” => “Con quên việc này khiến hậu quả xảy ra như thế nào?”
Xem thêm:  Dạy con không quát mắng giúp con biết chịu trách nhiệm

Một sai lầm phổ biến là lôi cả “lịch sử phạm lỗi” ra trong một lần con sai. Kết quả là cuộc nói chuyện biến thành màn xả giận kéo dài. Dù con đang ở độ tuổi nào, đều rất khó tiếp nhận một bài giảng dài khi cảm xúc đang căng thẳng. Việc cha mẹ giúp con nhận diện vấn đề cần rõ: chuyện gì xảy ra, vì sao không ổn, hậu quả là gì, lần sau cần làm gì khác.

Cha mẹ càng trao đổi ngắn, càng cụ thể, càng dễ vào. Nói dài chưa chắc sâu; nhiều khi chỉ làm con mất khả năng tiếp thu. Mục tiêu không phải để cha mẹ “nói cho hả”, mà để con thật sự hiểu điều cần sửa.

3 Thời điểm không nên mắng con
Phê bình hành vi, con sẽ có động lực để nhận diện và sửa

3.4. Để con có cơ hội phản biện

Việc cha mẹ chỉ phán xét một chiều, con rất dễ cảm thấy bất công hoặc không được hiểu. Đôi khi phía sau một lỗi sai có bối cảnh, có sự non nớt, có áp lực, có hiểu lầm. Cho con nói không có nghĩa là chiều chuộng, nhân nhượng. Nó giúp cha mẹ nhìn trọn bức tranh tổng thể hơn trước khi kết luận.

Nhiều cha mẹ sợ rằng nếu để con giải thích thì con sẽ “cãi”, được nước lấn tới. Sự thật không phải vậy. Nếu cha mẹ thật sự lắng nghe, có những cuộc trò chuyện trưởng thành với con, con sẽ học được một bài học rất lớn: Khi làm sai cần phải chịu trách nhiệm, học bài học và trưởng thành từ đó, nhưng sai không đồng nghĩa với việc mất quyền được lên tiếng. Đây mới là nền tảng của một môi trường nuôi dạy con lành mạnh, hạnh phúc.

3.5. Gắn phê bình với hậu quả và hướng để con sửa

Với một số câu như “mẹ buồn lắm”, “bố thất vọng lắm” chưa đủ để trẻ hiểu và sửa. Trẻ cần thấy mối liên hệ giữa hành vi và hậu quả. Ví dụ:

  • Con nói dối thì lòng tin trong người đối diện sẽ bị giảm.
  • Con không làm bài tập, con sẽ khó tiếp thu và theo kịp kiến thức.
  • Con làm hỏng đồ của người khác thì phải có trách nhiệm khắc phục.

Khi cha mẹ giúp con nhìn thấy hậu quả thật và hướng sửa thật, con sẽ học được trách nhiệm. Nếu chỉ dừng ở cảm xúc thất vọng của người lớn, trẻ có thể chỉ học được cảm giác tội lỗi hoặc sợ hãi.

3 Thời điểm không nên mắng con
Khi biết hậu quả có thể xảy ra, con sẽ tự điều chỉnh cảm xúc, hành vi

3.6. Sau khi phê bình, vẫn giữ kết nối

Sau khi phân tích, phê bình để con hiểu lỗi, cha mẹ vẫn cần cho con cảm giác rằng: Dù con sai, nhưng con không bị bỏ rơi. Lỗi sai cần sửa, nhưng tình yêu bố mẹ dành cho con vẫn luôn đong đầy. Quan điểm của Minh Trí Thành cũng luôn hướng tới việc cha mẹ cần trưởng thành trong cách đồng hành, để vừa có giới hạn vừa giữ được sự ấm áp trong quan hệ với con.

Chỉ cần cha mẹ chỉnh câu từ khi nói với con, giống như “Mẹ không đồng ý với việc con làm, nhưng mẹ vẫn ở đây để cùng con sửa.”, thay cho những câu mang tính đe dọa, chì chiết. Một đứa trẻ cảm thấy mình vẫn được yêu trong lúc bị chỉnh lỗi sẽ dễ quay về với sự hợp tác hơn.

3.7. Cha mẹ tự soi lại mình sau mỗi lần nổi nóng

Không có cha mẹ nào hoàn hảo. Ai cũng có lúc mắng sai, nói quá, mất bình tĩnh. Vấn đề không phải là chưa từng mắc lỗi, mà là có dám nhìn lại không.

Khi cha mẹ dám nhận ra mình đã nói không đúng, xin lỗi con nếu cần, và điều chỉnh cách phản ứng ở lần sau, đó không làm cha mẹ mất uy. Ngược lại, nó dạy con một bài học lớn về trách nhiệm và sự trưởng thành. Một người lớn biết sửa mình luôn có sức giáo dục mạnh hơn một người chỉ biết bắt con sửa.

4. Minh Trí Thành: Cùng cha mẹ “Trưởng thành cùng con”

Trong rất nhiều gia đình hiện nay, vấn đề không nằm ở việc cha mẹ không yêu con, mà nằm ở chỗ cha mẹ yêu con rất nhiều nhưng chưa đúng cách. Có những cha mẹ sẵn sàng hy sinh thời gian, công sức, tiền bạc và cả những mong muốn riêng của mình để dành điều tốt nhất cho con. Nhưng vì cách yêu thương, nuôi dạy của cha mẹ chưa đúng, nên không ít đứa trẻ vẫn lớn lên trong cảm giác áp lực, thiếu được thấu hiểu, thiếu được lắng nghe và thiếu cảm giác an toàn bên trong. Điều đó cho thấy một sự thật rất quan trọng: yêu thương thôi chưa đủ, mà cha mẹ cần yêu thương trong tỉnh thức, trí tuệ, để con có cơ hội trưởng thành một cách lành mạnh.

3 Thời điểm không nên mắng con
Minh Trí Thành đồng hành cùng cha mẹ, trong hành trình nuôi dạy con

Đây cũng chính là tinh thần mà Học viện Minh Trí Thành luôn nhấn mạnh trong hành trình đồng hành cùng cha mẹ qua chương trình “Trưởng thành cùng con”. Theo định hướng này, muốn đồng hành với con tốt hơn, cha mẹ không thể chỉ chăm chăm sửa con, ép con hay tìm cách kiểm soát hành vi của con từ bên ngoài, mà trước hết cần học cách nhìn lại chính mình.

Khi cha mẹ sống trong căng thẳng, nóng giận, áp đặt hoặc yêu con bằng nỗi sợ, đứa trẻ rất dễ lớn lên trong bất an, phản kháng hoặc thu mình. Ngược lại, khi cha mẹ biết điều chỉnh cảm xúc, thay đổi cách giao tiếp, học cách yêu thương đúng và dẫn dắt con bằng sự thấu hiểu, con sẽ có cơ hội phát triển tốt hơn cả về cảm xúc, nhân cách lẫn năng lực sống.

Vì vậy, hành trình nuôi dạy con không chỉ là hành trình giúp con lớn lên, mà còn là hành trình để cha mẹ trưởng thành hơn mỗi ngày trong chính vai trò làm cha mẹ của mình.

Đăng ký ngay chương trình 3 buổi miễn phí để bắt đầu hành trình giúp con trưởng thành: https://sukien.minhtrithanh.com/

5/5 - (1 bình chọn)

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *